Thiên bình là gió... một đi không trở lại...

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015

Ngày buồn tháng nhớ

Buồn ! Đã quá mỏi mệt với những bộn bề của cuộc sống tôi giờ lại phải buồn vì người, tại sao, ừ tại tôi yêu người...
Ngày tôi cất bước ra đi, để lại người, để lại hết thảy kỉ niệm, để lại cả những tình cảm chằng bao giờ nói ra của tôi dành cho người, tôi đã dặn rằng người nhất định phải hạnh phúc, vậy mà sao người cứ mãi như thế, cứ mãi ôm những nỗi đau đó vào người. Tôi đã tự trách mình rất nhiều khi chẳng thể giúp người, bởi tình cảm của người chằng phải sai trái nhưng là điều không thể, dằn vặt bao nhiêu buồn đau bao nhiêu cho người tôi lại càng thấy bản thân đáng thương bấy nhiêu, chẳng phải tôi cũng đang yêu người bằng 1 tình yêu không thể hay sao ?! Ngày đó khi quyết định ra đi, ngoài những suy nghĩ cho gia đình thì người chính là 1 lí do để tôi cất bước, để người ở lại, ừ thì có muốn cũng chẳng thể mang theo, thì rồi một ngày nào đó thời gian sẽ cuốn trôi tất cả, mọi thứ sẽ nhạt nhòa và rồi tôi có thể quên. Vậy mà sao, người làm tôi thất vọng quá, đi một vòng thật lớn, thật xa để trở về rồi lại nhìn người khắc khoải trong đớn đau. Thật ra tôi đang thất vọng vì người hay vì chính bản thân tôi, vì sao tôi không thể quên người, không thể ngừng yêu thương người, để bây giờ sau tất cả những đớn đau của cuộc sống tôi lại phải đau thêm nỗi đau về người.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bạn dễ thương gì gì mới đọc blog mình xong ơi :3 thấy mình viết thế nào ^^, nói mình nghe đi, có chế độ nặc danh mà đừng sợ gì chứ :). Comment đi !
Để comment bằng hình ảnh chỉ cần [cop + paste] link của ảnh vào ô comment là xong [Lưu ý: Định dạng đuôi ảnh 'JPG','GIF','PNG','BMP']
CẢM ƠN CHỊ ANH THƯ ĐÃ GIÚP ĐỠ XÂY DỰNG BLOG <3 !