Thiên bình là gió... một đi không trở lại...

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

Những ngày nắng tắt trên triền đồi lộng gió...


Lại một mùa Mer retro, hẳn những ai yêu chiêm tinh hoặc có hiểu biết về nó sẽ rõ khi hành tinh này "đi ngược" : chuyện gì sẽ xảy ra. 
Nhờ ơn trùng hợp hay bỏi chính hiệu ứng của sự kiện này mà tôi đã trắng trợn đổ lỗi cho nó tất cả những gì tôi trải nghiệm trong thời gian qua. Tiêu cực. Chính là tiêu cực, cả một khoảng thời gian dài vừa rồi, tôi cũng chẳng nhớ là bao lâu, tôi bị vây quanh bởi hàng tá, hàng hà xa số những cảm xúc tiêu cực, một cú trượt dốc dài của cảm xúc, một cuộc khủng hoảng kinh khủng nhất kể từ ngày tôi sinh ra trên Trái Đất này. Với tính cách "cố" mạnh mẽ, "cố" lạc quan của mình tôi đã trải qua và đi qua những ngày tháng như thế. Đã có những lúc tưởng chừng như chẳng thể vượt qua được, tôi đã nói rất nhiều lời xin lỗi với mọi người...trong đầu, những lúc như thế tôi chỉ muốn tự mình giải thoát, buông xuôi. Mệt mỏi và bế tắc, khó chịu và đau lòng, tôi đã khóc, đã im lặng, đã cười trong đau nhói con tim, tất cả mọi người xung quanh chắc chắn chẳng ai có thể cảm nhận được điều đó.
Xa nhà, tất cả mọi thứ phải tự mình gánh vác tự mình giải quyết khiến tôi chênh vênh và hoàn toàn lạc hướng, tôi ko dám gọi về nhà, tôi sợ lại mang thêm sầu não và những muộn phiền cho mẹ. Khoảng thời gian quen nhau quá ngắn nên tôi cũng ko thể nói ra với bạn bè cùng lớp, à mà sai rồi, đã có nhiều lúc thật sự cùng cực và "đầy ắp", tôi đã xả sạch sẽ những nỗi lòng đó cho một vài người, thật ngu ngốc bởi như vậy tôi đang trao cho họ con dao để mặc họ định đoạt sống chết của mình, nhưng mà rốt cuộc mọi thứ cũng chẳng khá hơn chút nào, nếu như việc nói sạch tâm tư của mình, chia sẻ nỗi buồn cho người khác, cùng họ giải quyết khiến mọi người cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái hơn thì đối với tôi lúc đó, cảm giác lại càng nặng nề và khó chịu hơn gấp mấy lần. Tôi thật sự hết thuốc chữa rồi :).



Khoảng thời gian tiêu cực vừa qua tôi gặp phải rất rất nhiều vấn đề : việc sầu não của mẹ khi kinh doanh ko thành công, việc ra tòa, việc tiền bạc, đủ thứ dẫn đến tôi vừa học phải vừa làm thêm ngày nào cũng 11h đêm mới về, mệt mỏi nhưng phải ráng gượng, ngày nào đi làm cũng như tra tấn luôn phải nói câu "cố lên, mày làm được mà, chỉ 1 tháng thôi", tôi phải tiết kiệm tới mức tối đa nên cuộc sống cũng trở nên bức bối, cộng vào đó việc trái ngược tính cách với người sống chung nhà trọ khiến tôi cực kì stress bởi để giữ ko phải cãi nhau bất cứ việc gì khó chịu ko vừa ý tôi đều chọn cách im lặng làm cho không khí mỗi lúc về nhà thật nặng nề. Tôi k thể chuyển ra ngoài ngay bây giờ vì hoàn cảnh ko cho phép, hàng ngày phải chạy thật xa để đi học, tối về lại phải đối diện với người đó, sống trong 1 không gian mà nếu bạn ko bước ra khỏi phòng bạn sẽ không tài nào biết được trời đang sáng hay tối, trời còn mưa hay đã tạnh rồi, suốt ngày chỉ đối diện 1 là ánh đèn điện 2 là bóng tối cảm giác thật sự rất kinh khủng. Ko những thế khi đi học, vì đã quá mỏi mệt nên tôi có xu hướng thu mình trầm mặc, tính tình thất thường, khó chịu, cộng thêm chẳng có điều kiện đua theo đám bạn, tôi dần bị đầy ra xa, một mình. Kết quả học tập kém, đối diện với bất công, sự nhạy cảm quá mức và xu hướng suy nghĩ càng ngày càng tiêu cực, tất cả đã đè bẹp tôi.
Phải làm thế nào, chính là câu hỏi MỖI NGÀY tôi đều tự hỏi chính mình. Thật dễ dàng nếu như bạn là một người sống vô tư, vô lo vô nghĩ, nhưng với tôi, tôi hiểu rõ những gì mình nhận lãnh ngày hôm nay, những mớ cảm xúc tiêu cực này đều là do chính bản thân mình gây nên nhưng phải làm sao khi tôi ko thể tự mình thoát ra được cứ thế mà lún dần lún dần, thật sự là chẳng thể gắng gượng được nữa rồi. Mệt mỏi quá
Sài Gòn, 7:07 PM, 27.05.2015 [ Thư viện trường ]
Read More

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015

Ngày buồn tháng nhớ

Buồn ! Đã quá mỏi mệt với những bộn bề của cuộc sống tôi giờ lại phải buồn vì người, tại sao, ừ tại tôi yêu người...
Ngày tôi cất bước ra đi, để lại người, để lại hết thảy kỉ niệm, để lại cả những tình cảm chằng bao giờ nói ra của tôi dành cho người, tôi đã dặn rằng người nhất định phải hạnh phúc, vậy mà sao người cứ mãi như thế, cứ mãi ôm những nỗi đau đó vào người. Tôi đã tự trách mình rất nhiều khi chẳng thể giúp người, bởi tình cảm của người chằng phải sai trái nhưng là điều không thể, dằn vặt bao nhiêu buồn đau bao nhiêu cho người tôi lại càng thấy bản thân đáng thương bấy nhiêu, chẳng phải tôi cũng đang yêu người bằng 1 tình yêu không thể hay sao ?! Ngày đó khi quyết định ra đi, ngoài những suy nghĩ cho gia đình thì người chính là 1 lí do để tôi cất bước, để người ở lại, ừ thì có muốn cũng chẳng thể mang theo, thì rồi một ngày nào đó thời gian sẽ cuốn trôi tất cả, mọi thứ sẽ nhạt nhòa và rồi tôi có thể quên. Vậy mà sao, người làm tôi thất vọng quá, đi một vòng thật lớn, thật xa để trở về rồi lại nhìn người khắc khoải trong đớn đau. Thật ra tôi đang thất vọng vì người hay vì chính bản thân tôi, vì sao tôi không thể quên người, không thể ngừng yêu thương người, để bây giờ sau tất cả những đớn đau của cuộc sống tôi lại phải đau thêm nỗi đau về người.
Read More

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2014

CHUYỆN TÌNH BUỒN…

Dòng người lạnh lùng, Gió lùa chập chùng
Một mình một đường vắng một người.
Là một người chỉ được gọi là bạn, lại quạnh lòng em nhớ anh.
Có phải đã quá trễ để nói ra đã quá trễ nhận ra trái tim này từ lâu nay luôn nuôi : Một tình yêu mãi vô vọng !

Bàn tay người ấy đã có lúc từng nắm tay mình dẫu vô tình 
Thà anh buông tay em để trái tim chạy trốn khỏi mộng mơ.
Khó xóa biết mấy những khoảng cách của chúng ta 
Khoảng cách ấy sẽ cứ mãi lớn dần những khi anh thường gọi em là bạn thân thực sự
Mặn đắng những tiếng nấc không bật ra.

Đành làm bạn anh tuy đem yêu thương chôn sâu, vẫn hơn là đi qua nhau không quen không hay
Vết chân người in trong con tim dường như chưa tan đi dù muốn thả trôi ước mơ : Tình yêu kia ...

Tìm đường về giữa cuộc tình một mình tìm mệt nhoài những nụ cười.
Một nụ cười dưới ngàn giọt buồn tìm về một ngày chưa biết anh. 
Nắng vàng liệu có rọi vào chốn đây, hong vết sẹo từ lâu vẫn chưa khô ?
Niềm đau không ai gây, chỉ là yêu quá chưa dừng được.
Người đi tìm gió cứ muốn kiếm tìm những chân thành giữa xa vời
Vì sao không qua đây và khẽ nghe lời trái tim vùi sâu...?!



Read More

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014

Viên đá nhỏ.

"Lặng nhìn không gian nơi đây lần cuối khi
Mai em phải ra đi về chốn xa
Nặng một hành trang trong tim có bao nhiêu tâm tư lúc này
Bởi em còn giấu yêu thương từ bấy lâu
Mai không gặp nhau nữa rồi
Sẽ mãi mãi anh không hề hay biết em là
Người bạn thân bao năm qua cùng sớt chia
Bao vui buồn nhưng em còn giấu anh
Là một niềm yêu thương em giữ cho riêng em lâu lắm rồi
Rồi gặp lai nhau bao lâu nào biết đâu
Em không đành vùi sâu rồi day dứt.
Nhờ lời ca nương vào gió vi vu tìm anh...
Thì thầm rằng em yêu anh yêu như thế
Ngày qua em như viên đá kia
Vờ vô tư nhưng lao đao biết mấy khi thấy anh buồn
Vờ rằng mình yêu trăng sao và hát ca
Em lo sợ nhìn sâu vào đôi mắt
Lời tình chôn sâu lại vỡ ra thành câu...
Tạm biệt người em yêu thương em đi nhé
Cần chi yêu thương được đáp trao
Cần anh vui cho riêng anh vui với giấc mơ anh chọn

Và rồi ngày mai em đi về chốn xa
Nghe lòng bình yên hay xót xa
Hạt mưa kia rơi vô tư sao nỡ làm cay khóe mi..trong màn đêm.''-

Lời ca là tất cả những gì tôi muốn gửi đến cậu, từng câu từng chữ có lẽ đã quá rõ để cậu hiểu. Tôi đơn phương cậu cũng xấp xỉ 4 năm rồi nhỉ :), 4 năm qua nhiều lần ngồi nghĩ kĩ lại tôi đã từng cố chấp áp đặt tất cả tình cảm đó chỉ là ngưỡng mộ, chỉ là cậu quá đặc biệt nên tôi chú ý vậy thôi, 4 năm qua tôi cũng từng thích nhiều người, nhưng sau những cơn say nắng thoáng qua đó tôi bất chợt giật mình hình ảnh của cậu, tình cảm tôi dành cho cậu vẫn ở đó, đong đầy, chẳng mất đi đâu hết, vẫn như những ngày đầu tôi thích cậu, chỉ cần "nhìn thấy'' là ''cảm nhận" được.
Quyết định đi SG học đại học là một quyết định cực kì khó khăn cậu à, nhưng cậu biết không, một trong những lí do khiến tôi làm thế có cả cậu. Tại sao ư ?! Chỉ đơn giản là tôi muốn trốn cậu, tôi muốn dừng lại, muốn kết thúc khoảng thời gian dài chỉ nhìn về một phía một cách mù quáng, muốn ngừng đơn phương cậu à...Đi SG, hẳn là một quyết định khiến nhiều người phải bất ngờ, tôi cũng bất ngờ, nhưng nếu còn ở lại dù "nhìn thấy" hay "cảm nhận" mọi thứ cũng không thể thay đổi, thì ở làm gì để hành hạ con tim, tim vẫn sẽ đau nhưng chỉ là nhất thời phải không, rồi mọi thứ sẽ phai nhạt theo thời gian, chỉ cần nơi tôi sống : Không có cậu ! Tôi vẫn sẽ hướng về phía cậu như những năm qua vẫn thế, vẫn quan tâm cậu trong âm thầm nên nhất định phải hạnh phúc đó, rồi cũng sẽ có một ngày tôi và cậu lại là những người bạn Như Ngày Xưa :)...




Read More

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

Niềm vui đang tìm về...

     Sau khoảng thời gian tưởng chừng như chẳng vượt qua được cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã qua :). Nụ cười lại nở trên môi, với 1 đứa lạc quan "thái quá" như m thì điều đó là dễ hiểu thoi. Ừ, dù có chuyện gì xảy ra thì vẫn phải sống tiếp phải ko :D. Cách tốt nhất để ko làm ng khác buồn thêm là đừng có chưng cái bản mặt sầu đời của m ra nữa, đúng là chẳng sai khi nói 1 tiếng cười là mười thang thuốc bổ, cho cả m và cả những người xung quanh m. T đang cố gắng thực hiện tất cả những dự định mà m từng phán "chỉ có đậu ĐH mới thực hiện đc" đây, chắc là sẽ khó khăn hơn 1 chút, ko đủ hứng thú 1 chút, ít niềm vui đi 1 chút nhưng ko sao mọi chuyện sẽ đc giải quyết thoi.
     Kế hoạch giảm cân đang tiến triển rất tốt, t đang kết hợp ăn kiêng và tập thể dục. Sáng thì tập với mấy đứa, tối tập với con heo, tập ở sân vận động QK9 tưởng gặp nhiều ng quen ai dè .... hỏng gặp đứa nào hết :v. Gio` thì cân nặng bắt đầu giảm ít ít r, hi vọng khi quen với luyện tập nó sẽ giảm nhiều 1 chút, sức khỏe cũng cải thiện, và cái quan trọng nhất là tinh thần t cũng tốt hơn, ko còn thời gian suy nghĩ mấy cái ko nên nghĩ nữa. Tốt !
     Hôm nay t bất chợt nhớ tới 608km m ơi, cũng lâu r kể từ cái cuộc gọi nhỡ đó, t ước phải chi ng đó hỉu ng t thích là ng đó của 4 năm trc, cái ng lần đầu t gặp chứ ko phải là bây giờ, "khi ta càng hiểu về nhau, ta càng xa nhau" t thấu câu nói này r, hóa ra mọi thứ chỉ là 1 vở kịch, con ng đó "ko phải như thế", và giá như  ng đó hỉu làm bạn thì có gì ko tốt đâu, sao cứ nhất thiết phải yêu nhau. 608km, xa lắm, mặc dù cả hai đều đã biết mặt nhau, nghe đc giọng nhau qua các cuộc gọi dài, hằng ngày nt nhưng vẫn chưa đủ cho 1 yêu thương, yêu xa, chỉ đủ lòng tin cho những tình yêu đã thật sự lớn... Làm thế nào để ng đó hỉu là t đã ko còn thích ng đó nữa, mọi thứ đã chấm dứt và có hỏi 1 ngàn lần nữa thì câu trả lời vẫn là KHÔNG ! t sẽ ko làm bạn gái ng đó, ko bao giờ :(...1 đứa trẻ, vui đó, giỡn đó, nhay đó, nhưng lạnh lùng ra đó, tuyết, t xin lỗi !
     Mà lạ cái là mỗi lần nhớ 608km là t nhớ đến tên đó :)), cũng phải, cái khoảng thời gian t quen 608km là lúc t và tên đó đang thân với nhau mà, và cũng vì 608km nên t phải "bỏ rơi" hắn. Gio` nhớ lại tự nhiên thấy tội lỗi :( ! "Nếu mà mình ko lạnh nhạt với tên đó thì có lẽ giờ mình và hắn chắc thành bạn thân ngc đời nhất quả đất r" :)). Nhưng dạo này hắn làm mình khó hỉu quá @@, giống như mình làm gì tội lỗi với hắn zậy đó, tự nhiên cắt like & cmt facebook của mình, ko làm gì luôn, cứ như là hỏng kb zậy đó, cũng từng là bạn cũ mà hắn đối xử với mình như thế :(( mà cũng phải nghe đâu đơn phương đứa nào mà đứa đó hỏng pik @@, cái gì mà #A, khó hiểu :v. Hồi cấp 2 chơi với hắn hắn đã "dị" và khó hiểu r giờ lại càng hỏng hiểu nổi, mà giá như lại thân với hắn như trc nhỉ, chỉ có mình hắn là cãi nhau tối ngày với mình mà 2 đứa lại chẳng bao giờ giận nhau thoi, tiếc, vì 1 ng ko đáng mà đánh mất 1 ng bạn tốt ^^.
     Còn P, cảm giác tội lỗi đang ăn sâu vào mình, cả ngày nay mình ko pm cho P, phải làm thế nào nhỉ, ừ thì cho ng khác cơ hội thì cũng coi như cho mình cơ hội mà, thoi thì cứ như thế này trước đã, cũng vui :) !
     Đoạn cuối giành cho ngươi. Sao ngươi chả chịu hạnh phúc vậy, cứ như thế thì thế nào, làm sao ta buông tay đc. Ta nhớ ngươi nhiều lắm, biết ko ?!
***

Read More

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

Nhật kí.

3 ngày rồi, ngoái nhìn lại có lẽ ba ngày vừa qua là những ngày kinh khủng nhất trong năm tính đến thời điểm này. Kể từ lúc biết điểm thi dường như chẳng khi nào t ko khóc, ngủ khóc, ăn khóc, ngồi 1 mình cũng khóc. Với nhiều ng  thi rớt ĐH "chẳng là gì" "ko đi con đường ĐH thì đi đường khác" "ĐH đâu phải là con đường duy nhất dẫn đến thành công", nhưng với nhiều ng khác nó là cả một nỗi "đau". Chưa bao giờ t thấu hiểu cho những người rạch tay và tự tử như lúc này, có lẽ đã phải chịu quá nhiều nổi đau và áp lực con người ta mới tìm đến hành động tự gây tổn thương chính mình. Suốt thời gian qua t chẳng cười lấy một cái, cái sự lạ lùng mà rất ít rất ít khi gặp ở t, căn nhà trở nên yên lặng và buồn tẻ hơn bao giờ hết, nhà bốn người mà giờ cả ngày chỉ nghe được ba giọng nói. Thật ra thì t đã may mắn hơn rất nhiều ng rồi ! Mẹ kể từ lúc biết điểm chỉ nói "sao điểm thấp vậy, con rèn môn đó đến hai chỗ mà", ba thì chỉ im lặng luôn cố ko nhắc đến chuyện điểm, thi,... Nhưng sâu trong đôi mắt họ, t biết họ buồn lắm, thất vọng lắm, chỉ nghĩ thế là t lại khóc. Người quen thì hết người này đến người khác hỏi thăm, khoe thành tích của con cái họ thế này thế kia với ba ,má , bạn bè thì phần lớn đều đậu, mà lại đậu cao hỏi han suốt ngày, làm cho chẳng dám bước chân ra ngoài, chỉ trốn đi đâu đó ko ai quen biết hoặc là lại ở nhà đóng chặt cửa phòng lại, onl cũng chẳng dám để nik sáng, cuộc sống cứ như bị cầm tù ko ánh sáng! "M làm gì để đến nông nổi này hả T, giờ thì ko phải tự m chịu hậu quả m gây ra nữa mà là cả gia đình rồi"- t đã tự dằn vặt mình mỗi ngày như thế.
ĐH, nơi mà gần như tất cả mọi học sinh đều muốn đặt chân vào sau khi tốt nghiệp THPT, nơi mà con người ta phải "chiến đấu khốc liệt" trong âm thầm để dành cho mình một chỗ ngồi, nơi mà ng ta nói bạn bè gần như trở mặt nhau khi phải thi cùng ngành và cũng là nơi sẽ đóng lại giấc mơ, hoài bão của nhiều người khác. Đậu khối A nhưng gia đình ko cho t theo học, 1 phần vì "con gái ai lại học công nghệ thông tin", phần vì lo xa của ba má sau này làm sao có việc làm, lương có đủ sống ko, và 1 phần quan trọng, dòng họ muốn t theo 1 ngành khác mà ngành đó đang có 1 người trong gia đình đang làm. Nếu ko có những thứ đó có lẽ t đã chẳng phải buồn thế này. Thật sự t có thể vực dậy nổi ko giữa hàng ngàn đợt sóng vùi dập thế này, mà có lẽ là vùi dập cả đời ?! Đến khi nào thì cái dư luận xã hội kia mới biết thương, biết nghĩ cho những người thi rớt ĐH như t ?! Đậu hay rớt gì thì cũng phải sống, nhưng nếu sống ko nổi, đừng hỏi tại sao sau mỗi mùa thi ĐH là lại có vài trường hợp tự tử. Gía như con người ta đặt mình vào hoàn cảnh người khác thì hay biết mấy : ).
Sau cơn mưa trời sẽ lại sáng, t rất hi vọng một con đường mới, một cơ hội mới sẽ đến với mình và những người như t. Học cách chấp nhận để trưởng thành, ai rồi cũng phải trải qua những nỗi đau và thất bại để khôn lớn. Có lẽ việc t nên làm bây giờ là im lặng và ngừng đau buồn lại, chấp nhận những gì đang xảy ra và tìm cho mình hướng đi mới. Nhanh thôi mọi thứ sẽ qua, dù ko hoàn toàn xóa sạch nhưng ít nhất cũng đỡ hơn bây giờ. TÔI ƠI, MẠNH MẼ LÊN NHÉ !!! Be strong, myself : )!!!
.........................................................................................................................
Lại 1 lần nữa thất hứa với bản thân : sẽ ko bao giờ chấp nhận yêu thương của ai đó nếu ko thật sự yêu họ. Đùa với tình cảm, ôi chời, m thay đổi quá r, vì để quên 1 ng m chấp nhận lời yêu từ 1 ng khác mà thực tế chỉ xem là bạn, có công bằng với ng ta, nhưng phải làm thế nào ?! Cho ng khác cơ hội cũng là cho bản thân cơ hội mà phải ko ?! Nhưng thật sự m đâu có tình cảm j với ng ta, ép buộc để sau này làm tổn thương cả 2 sao, m ác quá T ak :). "Ng đó, t đã chẳng thể tiếp tục nữa r, sao vẫn cứ nhớ tới ng, thấy ng buồn, ng vui t cũng cảm thấy như chính mình như thế, tại sao chứ, chắc có lẽ chỉ còn cách giúp ng đó hạnh phúc t mới buông tay đc". Ngốc ak, theo tình tình chạy, chạy tình tình theo, sao : ) ?!!!
***
Read More

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

Những ngày tuyệt vọng tháng 7.

     3h30PM 24.7.2014, đã 19 tiếng kể từ lúc t tra điểm thi đại học. 12 năm đi học quyết định ở 1 kì thi, bao nhiêu chờ đợi mong mỏi quyết định ở 1 cái click chuột, nhưng t vẫn ko thể ngờ cái trước mắt mình là gì, điểm khối chính còn thấp hơn cả khối phụ ?! Chẳng lẽ bao nhiêu cố gắng, bao nhiu mong đợi kì vọng đổi lại đc bao nhiêu đó sao. T nhớ những ngày thức sớm đi học, mưa nắng gì cũng phải đi, hết học thêm học bớt ở ngoài nhịn đói tới 9-10h mới về tới nhà, tới thức khuya học bài ngủ ko dám ngủ, ăn ko dám ăn, ba với anh hai phải nai lưng chở t đi học hằng ngày vì t ko biết chạy xe máy, những bữa thi ai cũng lo, rồi còn bạn bè thầy cô, bao nhiêu kì vọng mất hết rồi, chẳng còn gì nữa đâu! T khóc nhiều lắm, khóc mà quên đi cả lời hứa với bản thân là ko bao giờ đc khóc to, khóc như hồi còn nhỏ, khóc tức tưởi nữa, bởi như thế là t làm ảnh hưởng đến ng khác, sẽ lm ng khác buồn và đôi khi khó chịu. Trong cái giây phút đó m biết ko cái mong muốn đc chết nó rõ ràng trong óc, giá như 1 dao đâm thẳng vào ngực, hoặc giá như t có thể nhảy xuống sông chết quách đi cho rồi, sống làm chi mà chỉ biết gây đau đớn cực khổ cho ng khác, mà những người đó lại là người sinh t ra, chịu bao đau khổ, cực nhọc nuôi t khôn lớn, ba má t chẳng biết phải đối mặt với họ thế nào. Gửi tới m những dòng này, t muốn m phải nhớ lấy những đau khổ ngày hôm nay, bao nhiêu nước mắt, thất vọng, hi vọng rồi tuyệt vọng, bao nhiêu buồn đau m gây cho ba má, để m ko bao giờ phải nhận chúng 1 lần nữa. Những cố gắng đó thật sự chưa đủ, quyết tâm chưa đủ, hành động chưa đủ, m, đã từng ham chơi, từng xem nhẹ việc học và giờ m đã rớt đại học, thất bại lớn này, t muốn m phải nhớ cả đời để sau này dù có khó khăn hay gì m nhất định ko đc bỏ cuộc, và thất bại này nhắc cho m nhớ m phải cố gắng nhiều hơn, nhiều hơn nữa, phải cố gắng học thật tốt để ko phải thất bại như thế này. Thi rớt ĐH nghĩa làm  phải đi 1 con đường khác, cuộc sống của m phải rẽ theo 1 hướng khác, thất bại này lớn lắm, nó đã thay đổi cả cuộc đời m, hãy nhìn vào đây mà biết phấn đấu. Thi rớt ĐH cũng đồng nghĩa m phải đi con đường khác : dài hơn, chông gai hơn, và tốn nhiều thứ hơn trong đó có tiền bạc ba má m cực khổ làm ra, m phải cố gắng học thật tốt, cố gắng giúp đỡ họ, đây cũng là lúc m phải gánh trách nhiệm vào mình rồi, 18 năm chỉ biết ngửa tay xin tiền bố mẹ, rớt rồi m phải tự kiếm tiền nuôi lấy thân thoi, mặt mũi nào mà cầm tiền đó nữa, hãy nhớ lấy. T sẽ chỉ buồn hết hôm nay, khóc hết hôm nay, mai t sẽ làm lại con người mới, một cánh cửa khép lại, 1 cánh khác sẽ mở ra, t sẽ xây dựng tương lai của m, lấy thất bại to lớn này làm động lực mà cố gắng.
NGÀY HÔM NAY M THI RỚT ĐẠI HỌC, THẤT BẠI LỚN NÀY TỰ BẢN THÂN M HỈU VÀ NHỚ LẤY M ĐÃ TỪNG LÀM GÌ, SAU NÀY KHI GẶP ĐIỀU GÌ LÀM CHÙNG BƯỚC, HOẶC LÚC NÀO ĐÓ ĐỌC LẠI T MUỐN M NHỚ PHẢI CỐ GẮNG NHIỀU HƠN, VÀ KO ĐC BỎ CUỘC, HÃY NHỚ LẤY THẬT KĨ THẤT BẠI NÀY !!!
"CHỈ CẦN CỐ GẮNG CHO NGÀY HÔM NAY THÌ MỘT TƯƠNG LAI TƯƠI SÁNG, CHẮC CHẮN ĐẾN!".

***
Read More
  /