Thiên bình là gió... một đi không trở lại...

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

Nhật kí.

3 ngày rồi, ngoái nhìn lại có lẽ ba ngày vừa qua là những ngày kinh khủng nhất trong năm tính đến thời điểm này. Kể từ lúc biết điểm thi dường như chẳng khi nào t ko khóc, ngủ khóc, ăn khóc, ngồi 1 mình cũng khóc. Với nhiều ng  thi rớt ĐH "chẳng là gì" "ko đi con đường ĐH thì đi đường khác" "ĐH đâu phải là con đường duy nhất dẫn đến thành công", nhưng với nhiều ng khác nó là cả một nỗi "đau". Chưa bao giờ t thấu hiểu cho những người rạch tay và tự tử như lúc này, có lẽ đã phải chịu quá nhiều nổi đau và áp lực con người ta mới tìm đến hành động tự gây tổn thương chính mình. Suốt thời gian qua t chẳng cười lấy một cái, cái sự lạ lùng mà rất ít rất ít khi gặp ở t, căn nhà trở nên yên lặng và buồn tẻ hơn bao giờ hết, nhà bốn người mà giờ cả ngày chỉ nghe được ba giọng nói. Thật ra thì t đã may mắn hơn rất nhiều ng rồi ! Mẹ kể từ lúc biết điểm chỉ nói "sao điểm thấp vậy, con rèn môn đó đến hai chỗ mà", ba thì chỉ im lặng luôn cố ko nhắc đến chuyện điểm, thi,... Nhưng sâu trong đôi mắt họ, t biết họ buồn lắm, thất vọng lắm, chỉ nghĩ thế là t lại khóc. Người quen thì hết người này đến người khác hỏi thăm, khoe thành tích của con cái họ thế này thế kia với ba ,má , bạn bè thì phần lớn đều đậu, mà lại đậu cao hỏi han suốt ngày, làm cho chẳng dám bước chân ra ngoài, chỉ trốn đi đâu đó ko ai quen biết hoặc là lại ở nhà đóng chặt cửa phòng lại, onl cũng chẳng dám để nik sáng, cuộc sống cứ như bị cầm tù ko ánh sáng! "M làm gì để đến nông nổi này hả T, giờ thì ko phải tự m chịu hậu quả m gây ra nữa mà là cả gia đình rồi"- t đã tự dằn vặt mình mỗi ngày như thế.
ĐH, nơi mà gần như tất cả mọi học sinh đều muốn đặt chân vào sau khi tốt nghiệp THPT, nơi mà con người ta phải "chiến đấu khốc liệt" trong âm thầm để dành cho mình một chỗ ngồi, nơi mà ng ta nói bạn bè gần như trở mặt nhau khi phải thi cùng ngành và cũng là nơi sẽ đóng lại giấc mơ, hoài bão của nhiều người khác. Đậu khối A nhưng gia đình ko cho t theo học, 1 phần vì "con gái ai lại học công nghệ thông tin", phần vì lo xa của ba má sau này làm sao có việc làm, lương có đủ sống ko, và 1 phần quan trọng, dòng họ muốn t theo 1 ngành khác mà ngành đó đang có 1 người trong gia đình đang làm. Nếu ko có những thứ đó có lẽ t đã chẳng phải buồn thế này. Thật sự t có thể vực dậy nổi ko giữa hàng ngàn đợt sóng vùi dập thế này, mà có lẽ là vùi dập cả đời ?! Đến khi nào thì cái dư luận xã hội kia mới biết thương, biết nghĩ cho những người thi rớt ĐH như t ?! Đậu hay rớt gì thì cũng phải sống, nhưng nếu sống ko nổi, đừng hỏi tại sao sau mỗi mùa thi ĐH là lại có vài trường hợp tự tử. Gía như con người ta đặt mình vào hoàn cảnh người khác thì hay biết mấy : ).
Sau cơn mưa trời sẽ lại sáng, t rất hi vọng một con đường mới, một cơ hội mới sẽ đến với mình và những người như t. Học cách chấp nhận để trưởng thành, ai rồi cũng phải trải qua những nỗi đau và thất bại để khôn lớn. Có lẽ việc t nên làm bây giờ là im lặng và ngừng đau buồn lại, chấp nhận những gì đang xảy ra và tìm cho mình hướng đi mới. Nhanh thôi mọi thứ sẽ qua, dù ko hoàn toàn xóa sạch nhưng ít nhất cũng đỡ hơn bây giờ. TÔI ƠI, MẠNH MẼ LÊN NHÉ !!! Be strong, myself : )!!!
.........................................................................................................................
Lại 1 lần nữa thất hứa với bản thân : sẽ ko bao giờ chấp nhận yêu thương của ai đó nếu ko thật sự yêu họ. Đùa với tình cảm, ôi chời, m thay đổi quá r, vì để quên 1 ng m chấp nhận lời yêu từ 1 ng khác mà thực tế chỉ xem là bạn, có công bằng với ng ta, nhưng phải làm thế nào ?! Cho ng khác cơ hội cũng là cho bản thân cơ hội mà phải ko ?! Nhưng thật sự m đâu có tình cảm j với ng ta, ép buộc để sau này làm tổn thương cả 2 sao, m ác quá T ak :). "Ng đó, t đã chẳng thể tiếp tục nữa r, sao vẫn cứ nhớ tới ng, thấy ng buồn, ng vui t cũng cảm thấy như chính mình như thế, tại sao chứ, chắc có lẽ chỉ còn cách giúp ng đó hạnh phúc t mới buông tay đc". Ngốc ak, theo tình tình chạy, chạy tình tình theo, sao : ) ?!!!
***

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bạn dễ thương gì gì mới đọc blog mình xong ơi :3 thấy mình viết thế nào ^^, nói mình nghe đi, có chế độ nặc danh mà đừng sợ gì chứ :). Comment đi !
Để comment bằng hình ảnh chỉ cần [cop + paste] link của ảnh vào ô comment là xong [Lưu ý: Định dạng đuôi ảnh 'JPG','GIF','PNG','BMP']
CẢM ƠN CHỊ ANH THƯ ĐÃ GIÚP ĐỠ XÂY DỰNG BLOG <3 !