3h30PM 24.7.2014, đã 19 tiếng kể từ lúc t tra điểm thi đại học. 12 năm đi học quyết định ở 1 kì thi, bao nhiêu chờ đợi mong mỏi quyết định ở 1 cái click chuột, nhưng t vẫn ko thể ngờ cái trước mắt mình là gì, điểm khối chính còn thấp hơn cả khối phụ ?! Chẳng lẽ bao nhiêu cố gắng, bao nhiu mong đợi kì vọng đổi lại đc bao nhiêu đó sao. T nhớ những ngày thức sớm đi học, mưa nắng gì cũng phải đi, hết học thêm học bớt ở ngoài nhịn đói tới 9-10h mới về tới nhà, tới thức khuya học bài ngủ ko dám ngủ, ăn ko dám ăn, ba với anh hai phải nai lưng chở t đi học hằng ngày vì t ko biết chạy xe máy, những bữa thi ai cũng lo, rồi còn bạn bè thầy cô, bao nhiêu kì vọng mất hết rồi, chẳng còn gì nữa đâu! T khóc nhiều lắm, khóc mà quên đi cả lời hứa với bản thân là ko bao giờ đc khóc to, khóc như hồi còn nhỏ, khóc tức tưởi nữa, bởi như thế là t làm ảnh hưởng đến ng khác, sẽ lm ng khác buồn và đôi khi khó chịu. Trong cái giây phút đó m biết ko cái mong muốn đc chết nó rõ ràng trong óc, giá như 1 dao đâm thẳng vào ngực, hoặc giá như t có thể nhảy xuống sông chết quách đi cho rồi, sống làm chi mà chỉ biết gây đau đớn cực khổ cho ng khác, mà những người đó lại là người sinh t ra, chịu bao đau khổ, cực nhọc nuôi t khôn lớn, ba má t chẳng biết phải đối mặt với họ thế nào. Gửi tới m những dòng này, t muốn m phải nhớ lấy những đau khổ ngày hôm nay, bao nhiêu nước mắt, thất vọng, hi vọng rồi tuyệt vọng, bao nhiêu buồn đau m gây cho ba má, để m ko bao giờ phải nhận chúng 1 lần nữa. Những cố gắng đó thật sự chưa đủ, quyết tâm chưa đủ, hành động chưa đủ, m, đã từng ham chơi, từng xem nhẹ việc học và giờ m đã rớt đại học, thất bại lớn này, t muốn m phải nhớ cả đời để sau này dù có khó khăn hay gì m nhất định ko đc bỏ cuộc, và thất bại này nhắc cho m nhớ m phải cố gắng nhiều hơn, nhiều hơn nữa, phải cố gắng học thật tốt để ko phải thất bại như thế này. Thi rớt ĐH nghĩa làm phải đi 1 con đường khác, cuộc sống của m phải rẽ theo 1 hướng khác, thất bại này lớn lắm, nó đã thay đổi cả cuộc đời m, hãy nhìn vào đây mà biết phấn đấu. Thi rớt ĐH cũng đồng nghĩa m phải đi con đường khác : dài hơn, chông gai hơn, và tốn nhiều thứ hơn trong đó có tiền bạc ba má m cực khổ làm ra, m phải cố gắng học thật tốt, cố gắng giúp đỡ họ, đây cũng là lúc m phải gánh trách nhiệm vào mình rồi, 18 năm chỉ biết ngửa tay xin tiền bố mẹ, rớt rồi m phải tự kiếm tiền nuôi lấy thân thoi, mặt mũi nào mà cầm tiền đó nữa, hãy nhớ lấy. T sẽ chỉ buồn hết hôm nay, khóc hết hôm nay, mai t sẽ làm lại con người mới, một cánh cửa khép lại, 1 cánh khác sẽ mở ra, t sẽ xây dựng tương lai của m, lấy thất bại to lớn này làm động lực mà cố gắng.
NGÀY HÔM NAY M THI RỚT ĐẠI HỌC, THẤT BẠI LỚN NÀY TỰ BẢN THÂN M HỈU VÀ NHỚ LẤY M ĐÃ TỪNG LÀM GÌ, SAU NÀY KHI GẶP ĐIỀU GÌ LÀM CHÙNG BƯỚC, HOẶC LÚC NÀO ĐÓ ĐỌC LẠI T MUỐN M NHỚ PHẢI CỐ GẮNG NHIỀU HƠN, VÀ KO ĐC BỎ CUỘC, HÃY NHỚ LẤY THẬT KĨ THẤT BẠI NÀY !!!
"CHỈ CẦN CỐ GẮNG CHO NGÀY HÔM NAY THÌ MỘT TƯƠNG LAI TƯƠI SÁNG, CHẮC CHẮN ĐẾN!".
***
Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng...
Trả lờiXóahttp://3.bp.blogspot.com/-3sVVvtiqSe0/U9DKdCd_fmI/AAAAAAAAARs/MgNaWPuY_3I/s1600/1958398_665731786798248_224162317_n.jpg
Xóa