Lại một mùa Mer retro, hẳn những ai yêu chiêm tinh hoặc có hiểu biết về nó sẽ rõ khi hành tinh này "đi ngược" : chuyện gì sẽ xảy ra.
Nhờ ơn trùng hợp hay bỏi chính hiệu ứng của sự kiện này mà tôi đã trắng trợn đổ lỗi cho nó tất cả những gì tôi trải nghiệm trong thời gian qua. Tiêu cực. Chính là tiêu cực, cả một khoảng thời gian dài vừa rồi, tôi cũng chẳng nhớ là bao lâu, tôi bị vây quanh bởi hàng tá, hàng hà xa số những cảm xúc tiêu cực, một cú trượt dốc dài của cảm xúc, một cuộc khủng hoảng kinh khủng nhất kể từ ngày tôi sinh ra trên Trái Đất này. Với tính cách "cố" mạnh mẽ, "cố" lạc quan của mình tôi đã trải qua và đi qua những ngày tháng như thế. Đã có những lúc tưởng chừng như chẳng thể vượt qua được, tôi đã nói rất nhiều lời xin lỗi với mọi người...trong đầu, những lúc như thế tôi chỉ muốn tự mình giải thoát, buông xuôi. Mệt mỏi và bế tắc, khó chịu và đau lòng, tôi đã khóc, đã im lặng, đã cười trong đau nhói con tim, tất cả mọi người xung quanh chắc chắn chẳng ai có thể cảm nhận được điều đó.
Xa nhà, tất cả mọi thứ phải tự mình gánh vác tự mình giải quyết khiến tôi chênh vênh và hoàn toàn lạc hướng, tôi ko dám gọi về nhà, tôi sợ lại mang thêm sầu não và những muộn phiền cho mẹ. Khoảng thời gian quen nhau quá ngắn nên tôi cũng ko thể nói ra với bạn bè cùng lớp, à mà sai rồi, đã có nhiều lúc thật sự cùng cực và "đầy ắp", tôi đã xả sạch sẽ những nỗi lòng đó cho một vài người, thật ngu ngốc bởi như vậy tôi đang trao cho họ con dao để mặc họ định đoạt sống chết của mình, nhưng mà rốt cuộc mọi thứ cũng chẳng khá hơn chút nào, nếu như việc nói sạch tâm tư của mình, chia sẻ nỗi buồn cho người khác, cùng họ giải quyết khiến mọi người cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái hơn thì đối với tôi lúc đó, cảm giác lại càng nặng nề và khó chịu hơn gấp mấy lần. Tôi thật sự hết thuốc chữa rồi :).
Khoảng thời gian tiêu cực vừa qua tôi gặp phải rất rất nhiều vấn đề : việc sầu não của mẹ khi kinh doanh ko thành công, việc ra tòa, việc tiền bạc, đủ thứ dẫn đến tôi vừa học phải vừa làm thêm ngày nào cũng 11h đêm mới về, mệt mỏi nhưng phải ráng gượng, ngày nào đi làm cũng như tra tấn luôn phải nói câu "cố lên, mày làm được mà, chỉ 1 tháng thôi", tôi phải tiết kiệm tới mức tối đa nên cuộc sống cũng trở nên bức bối, cộng vào đó việc trái ngược tính cách với người sống chung nhà trọ khiến tôi cực kì stress bởi để giữ ko phải cãi nhau bất cứ việc gì khó chịu ko vừa ý tôi đều chọn cách im lặng làm cho không khí mỗi lúc về nhà thật nặng nề. Tôi k thể chuyển ra ngoài ngay bây giờ vì hoàn cảnh ko cho phép, hàng ngày phải chạy thật xa để đi học, tối về lại phải đối diện với người đó, sống trong 1 không gian mà nếu bạn ko bước ra khỏi phòng bạn sẽ không tài nào biết được trời đang sáng hay tối, trời còn mưa hay đã tạnh rồi, suốt ngày chỉ đối diện 1 là ánh đèn điện 2 là bóng tối cảm giác thật sự rất kinh khủng. Ko những thế khi đi học, vì đã quá mỏi mệt nên tôi có xu hướng thu mình trầm mặc, tính tình thất thường, khó chịu, cộng thêm chẳng có điều kiện đua theo đám bạn, tôi dần bị đầy ra xa, một mình. Kết quả học tập kém, đối diện với bất công, sự nhạy cảm quá mức và xu hướng suy nghĩ càng ngày càng tiêu cực, tất cả đã đè bẹp tôi.
Phải làm thế nào, chính là câu hỏi MỖI NGÀY tôi đều tự hỏi chính mình. Thật dễ dàng nếu như bạn là một người sống vô tư, vô lo vô nghĩ, nhưng với tôi, tôi hiểu rõ những gì mình nhận lãnh ngày hôm nay, những mớ cảm xúc tiêu cực này đều là do chính bản thân mình gây nên nhưng phải làm sao khi tôi ko thể tự mình thoát ra được cứ thế mà lún dần lún dần, thật sự là chẳng thể gắng gượng được nữa rồi. Mệt mỏi quá
Sài Gòn, 7:07 PM, 27.05.2015 [ Thư viện trường ]

ĂN tết vui vẻ nhé chủ nhà ơi
Trả lờiXóa